Dự đám cưới của một người bạn, lấy chồng Úc. Khách mời chủ yếu anh em bạn bè thân thiết và hơn phân nửa là người nước ngoài, theo lời MC thì họ đến từ nhiều nơi như Canada, Mỹ..

Thiệp mời ghi 18h thì cũng thời điểm ấy gần như tất cả khách bên chú rể đã có mặt đông đủ. Họ tập trung ở sảnh chúc mừng, chụp hình với cô dâu chú rể và trò chuyện với nhau, ai cũng rất thân thiện và rạng rỡ như ngày vui của chính họ. Nhân viên nhà hàng hướng dẫn khách mời vào trong ngồi theo bàn đã được bố trí sẵn.

Các vị khách tây vẫn chưa ngồi vào bàn ngay, họ cầm ly đi chào hỏi và bắt chuyện với tất cả mọi người, với cả những người không quen. Họ hướng dẫn nhau nói “xin chào là hế lô”, “cảm ơn là thênh kìu” và đi bắt chuyện với khách bên cô dâu, họ không hỏi những câu đại loại như “bạn ở đâu, bạn làm gì…”, chỉ nói về những điều đang diễn ra, cảm xúc vui vẻ và luôn kèm theo nụ cười thân thiện. Không một ai cầm điện thoại, họ đứng nói chuyện với nhau, chào hỏi, bắt tay và những cái ôm, ai cũng như lâu ngày không gặp, một vài người cầm máy ảnh cá nhân đi chụp từng khoảnh khắc.

19h30 mới bắt đầu làm lễ, có MC giới thiệu kiêm luôn phiên dịch nhưng hôm nay, cô dâu chú rể mới thực sự là chủ nhân của buổi thành hôn này. Không giống những tiệc cưới khác, MC nói nhiều và điều tiết mọi thứ như một cái máy. Ngược lại, cô dâu chú rể này “nói rất nhiều”, từ love story đến cảm xúc và những lời biết ơn gửi đến tất cả những người đang có mặt. Lúc này các vị khách tây ai cũng chăm chú lắng nghe và lâu lâu ồ lên hoặc cười khoái chí, vẫn không có ai cắm mặt vào điện thoại

Hên lúc chiều mình đã lót bụng, nếu không mình sẽ quay sang bảo phục vụ “em có thể mang đồ ăn lên cho anh trước được không” 😤

20h vào tiệc, đồ ăn được mang lên và đúng nghĩa vừa ăn vừa thưởng thức âm nhạc, vì chủ tiệc mời một band từ Phi chơi từ đầu tới cuối, toàn những ca khúc sôi động đậm chất Latinh, nghe chỉ muốn lắc lư theo từng giai điệu.

Cô dâu chú rể đi mời rượu từng bàn, gọi tên cảm ơn từng người và dừng lại nói chuyện khá lâu chứ không lướt nhanh cho kịp phó nháy. Khá bất ngờ khi cô dâu hỏi, đồ ăn có vừa miệng không Tiến? Hotel bự thì phải ngon rồi nhưng cô ấy chu đáo quá khiến mình rất ấn tượng. Tuyệt vời là không có một cái bếp nào được mang lên bàn tiệc.

Gần cuối tiệc, hầu hết khách tây đều ở lại và tham gia vào bữa tiệc âm nhạc, cùng nhảy với cô dâu chú rể.

Nhìn họ từ đầu mình cảm nhận phần nào niềm vui, lễ cưới là một ngày rất quan trọng và mang ý nghĩa. Ở ta cũng vậy nhưng chúng ta không chọn cách làm chủ cái ngày đặc biệt ấy cho thật nhiều cảm xúc.